Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009

Nơi bắt đầu kỷ niệm


Nơi bắt đầu kỷ niệm...



"Một chàng trẻ tuổi, với quần jeans, nhạc rock, cà phê đường phố... Có quan sát, nhiều khi dưới những góc nhìn khá sâu, có suy tư, thậm chí về những vấn đề khá nặng nề... Thế nhưng, dường như chẳng hiểu vì sao, đọc những vần thơ vẫn thấy toát lên một “gam” chung hồn hậu, bình yên, trong trẻo.." Có lẽ xin được phép mở đầu bài viết này bằng những lời nhận xét chân thành và sâu sắc của nhà thơ Nguyễn Danh Lam. Chàng trai ấy, không phải ai khác, chính là Nguyễn Hữu Hôn, một trong những cây bút trẻ đầy triển vọng của Phú Yên, thành viên sáng lập nên bút nhóm Rơm Vàng. Bản thân người viết cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc của anh từ rất nhỏ. Chính vì thế khi phải chọn một bài thơ để mở đầu chuyên mục này, tôi đã không ngần ngại chọn "Cà phê hẻm", một trong những bài thơ tạo được tiếng vang lớn của Nguyễn Hữu Hôn."


Tôi vẫn hay về quán cà phê cũ
Gió gầy một góc đường
Cà phê hẻm
Ngồi đau những nhớ thương…



Giữa dòng đời xuôi ngược, có đôi khi ta chợt thấy cần một nơi chốn bình yên nào đó để tìm về, để được lắng mình trong dòng hoài niệm, để nhớ và cả để quên. “Cà phê hẻm” không chỉ là một không gian thực tại mà còn là cả một khoảng không ký ức nào thẳm sâu giữa lòng ta. Về lại quán cà phê cũ có phải chăng cũng là về với chính một khoảng tâm hồn mình, hay cũng chỉ là một cái cớ vu vơ để kỷ niệm ùa về trong khắc khoải. Không gian ấy hiện lên trong ta với tất cả sự giản dị đơn sơ và mộc mạc. Dường như cả bề rộng, bề dài hết thảy đều lắng lại chỉ còn thăm thẳm một bề sâu, bề sâu của suy tư và hoài niệm. Ngỡ như đã phai, cứ nghĩ rằng đã nhạt nhưng rồi nhớ thương vẫn còn đó…cuộn vỡ để cuối cùng hóa đá một nỗi đau.


Có lẽ rằng chỉ là cái cớ. Ngồi lại cà phê để lòng tự nhắc nhớ lòng. Ta đã quên chưa ấy nhỉ? Năm tháng vẫn buông trôi. Gió cứ gầy trong nỗi đau vật vã. Ta cứ tự ru mình nhưng nào dễ dàng gì quên được những yêu thương.

Đôi khi bà hỏi tôi sao dạo này không đến
Cái cô kia vẫn có khi vác ba lô giá vẽ ghé về…
Tình trong tay một hôm biến mất

Yêu là những tách cà phê!


Câu hỏi vu vơ hay là cố ý. Ta ngờ rằng vẫn chỉ là một cái cớ mà thôi. Lòng vẫn chưa quên nhưng vẫn cần một ai đó thảng vô tình nhắc lại để chợt đau, chợt nhói chợt xót xa. Em vẫn ghé về nhưng đã chẳng còn nhau như ngày ấy. Còn chút gì để nhớ đến không em hay cũng chỉ lướt qua nhau như cuộc đời vẫn xuôi ngược biết bao ngày. Có chiều nào em về đây ngồi lại để thấy gió gầy, thoáng chạnh lòng dù chỉ để tiếc những ngày yêu. Em như một chấm nhỏ chợt ghé qua rồi vụt mất. Nhưng giữa lòng ta, em thực sự đã thành cả một khoảng trời gió mênh mông. “Tình trong tay… một hôm biến mất…!” câu thơ nghe xót đau như chết nửa linh hồn. Một hôm hay một ngày nào đó có gì quan trọng đâu, chỉ biết là em đã xa mãi mãi. Ta ru

ta trong nỗi ngậm ngùi. Yêu cũng ngọt cũng đắng, cũng như những tách cà phê dở dang nghĩa là đã chẳng còn gì.

Khi đi hoang đâu đó về thăm ngõ
Xoay ly nâu thảng thốt thấy mình gầy…
Bà ạ cô ấy sẽ không về qua nữa
Cháu cũng không vẽ vời, đã cuối mùa heo may…


Khẽ châm một điếu thuốc để khói gầy theo gió. Qua rồi những thảng thốt, bàng hoàng khi tình vừa chợt mất để chỉ còn lại đây niềm tiếc nuối xót xa. Cà phê đắng cho lòng mình thảng nhớ! Có tiếc nuối bao nhiêu cũng không sao gọi được bước em về. Ta trở về để lại sắp ra đi. Những chuyến đi hoang gần như đã trở thành định mệnh. Xa em rồi ta cũng mất luôn cả những ngày tháng bình yên. Cà phê hẻm trở thành chốn dừng chân để ta tự tìm về dĩ vãng, để biết mình vẫn còn để lại đâu đó trong đời một nửa trái tim yêu. “Xoay ly nâu”…ám ảnh cả một thời vụng dại. Ta gầy thật sao? Ta già thật rồi sao. Khi thời gian đã chẳng buồn đếm tuổi…ta nhìn lại mình, đã qua thưở đôi mươi. Xoay ly nâu…thảng thốt thấy mình gầy, xoay ly đen..nửa đời mình bỗng hóa thành nhạt đắng. Những giấc mơ thưở nào giờ tan cả với heo may. Không vẽ vời, không sống nữa cái kiểu sống sôi nổi, bốc đồng và nồng nhiệt của một thời trẻ dại. Câu thơ buông chùng xuống, ngân dài ra như cái nhìn thẳm xa đến một con đường mờ mịt. Con đường ấy ta phải bước một mình khi một bàn tay đã vội buông ra.



Đi bao nhiêu giấc mơ là đủ hết buổi chiều
Ngồi bao nhiêu cà phê là thấy lòng lắng lại?
Em chất đầy con hẻm
Không nắm nổi lòng tay…
Bỗng dưng thấy nhớ những con đường của nắng
Bà hết cà phê ngồi kể những chuyện tình…



Phải đi bao nhiêu giấc mơ ta cũng không biết nữa. Cũng chẳng ai có thể trả lời. Chiều lê thê như thể dài theo nỗi nhớ. Cà phê hẻm mỗi lần về ngồi lại, mỗi lần nghe nỗi đau cuộn xoáy giữa tim mình. Ta vẫn về tìm cho mình chút gió, để hít thở chút khí trời mênh mang những hoài niệm về em. Ta vẫn về để lắng lại lòng ta, để hiểu tim mình vẫn còn chưa chai sạn, để thấy một giấc mơ cũng dài như những buổi chiều. Em chợt nhòa chợt hiện, em vẫn mãi trong ta, trong lòng cà phê hẻm. Không nắm nổi lòng tay…Phải chăng vì bàn tay ta bé nhỏ hay bởi tại lòng em nuôi những mộng ước qua mênh mông. Sự chuyển biến nhịp nhàng giữa không gian và thời gian đã tạo nên điệu hồn để cả những câu thơ như khắc cả vào lòng người đọc. Con đường nào của nắng? Con đường ta đang đi. Con đường em đang đi. Hay chính là con đường ngày xưa hai đứa cùng chung bước. Con đường ấy rẽ đôi. Chẳng biết nắng có chợt gầy?


Lắng sâu mà tinh tế, Nguyễn Hữu Hôn đã vẽ ra cả một không gianvới đủ cả mọi gam màu. Có xót đau, có cả niềm nhớ tiếc và quan trọng hơn hết là đã chạm được vào dòng cảm xức của những tâm hồn đã và đang thổn thức vì yêu. Những chuyện tình có lẽ kể chẳng bao giờ hết. Cà phê hẻm vẫn đấy. Bà hàng cà phê lặng lẽ như một chứng nhân. Rồi một ngày bất chợt trở về thấy chẳng còn cà phê hẻm liệu rằng kỷ niệm có ùa về, hay chỉ mỗi gió và nắng cùng ta gầy với heo may…


NHÂN NGUYỄN


Về Tuy Hòa tìm lại em trong nỗi nhớ


Về Tuy Hòa tìm lại em trong nỗi nhớ



“Con đường nào đưa em về với biển

Tuy Hòa ơi nắng trổ những hoa vàng

Chiều tan lớp áo dài nghiêng nghiêng nhớ

Anh đứng chờ…

Cuối phố gió thênh thang”

Những câu thơ như chạm đến miền ký ức cháy mãi khôn nguôi trong lòng những đứa con xa. Tuy Hòa trong anh, trong em và cả trong nhau khẽ lung linh một sắc màu hoài niệm. Từ nơi ấy ta đã ra đi và cũng chính từ nơi ấy ta nghe lòng mình khao khát được trở về. Phố biển yêu thương, phố nắng và phố gió rợp bóng những con đường chẳng thể nào quên. Ở nơi ấy mỗi con đường đều dẫn về với biển.! Nhưng giữa lòng ta dường như vẫn thiếu một con đường để dẫn lối đi về….

Một buổi chiều, Sài Gòn vào mùa mưa. Bất chợt lắng mình lại để thương và để nhớ. Phía xa mờ kia, phải chăng có hình ảnh của quê hương? Những chấm nhạc vô tình vang lên giữa chiều mưa lạnh nghe xốn xang cả tâm hồn. Thoáng nhận ra trong chất giọng trầm đục hơi khàn của Vũ Quốc Việt một chút gì vừa lạ vừa quen. "Tuy Hòa em nỗi nhớ", khắc khoải một cái tên, khắc khoải một nỗi niềm thương nhớ.


Tuy Hòa bây giờ trời nắng phải không em?

Giọt nắng có vương qua bao con đường

Chiều có theo em rong chơi phố phường

Đôi môi hôm nào còn nghe nhớ thương…


Những nỗi niềm ngỡ đã ngủ quên cùng năm tháng, ngỡ đã phôi phai giữa nhịp sống xô bồ tất bật nơi xứ người chợt thức dậy theo từng câu hát. Cơn mưa Sài Gòn liên miên không dứt, ta bỗng thấy thèm chút nắng của quê hương. Vữ Quốc Việt đã lặng lẽ mở ra con đường đưa ta về lại một nỗi nhớ nào xa lắm. Câu hát mở đầu như một lời ướm hỏi của kẻ đi xa như thể tự nhắc lòng mình. Hỏi chỉ để mà hỏi, để lòng thêm thương nhớ mà thôi. Tuy Hòa phố nắng. Cái nắng miền Trung đủ cháy da người. Cái nắng nồng nàn ấm áp như những tấm lòng quê đôn hậu mà chân chất. Anh mang chút nắng ấy ra đi. Em giữ chút nắng để đợi chờ. Phố phường ngập nắng, nỗi nhớ thương như cũng soi mình trong nắng. Nắng theo em qua những phố phường để gọi níu bước chân anh về lại. Nắng lấp lánh nụ cười khi anh nhớ về em.

Hình ảnh người em có thể có thật cũng có thể chỉ là một bóng hình trong chợt hiện trong ký ức nhưng đầy ám ảnh mang dòng hoài niệm ùa về. Mỗi người đi xa phải chăng đều mang theo mình một hình bóng nào đó để mà mong ngóng, để mỗi lúc chạnh lòng có thể bất chợt ngâm nga “đã bao lâu rồi không về miền Trung thăm người em”. Dường như mọi nỗi nhớ thương đều cần phải có một hình bóng để bắt đầu. Không ồn ào, không lên giọng, nỗi nhớ lặng lẽ ùa về lắng sâu mà tha thiết như chính những chấm nhạc vô hình chậm rãi mà ngân vang. Vũ Quốc Việt luôn biết cách tạo ra những bất ngờ thú vị cho người nghe. Từ một “Hãy hát lên” trẻ trung, sôi động, căng tràn nhựa sống chợt bỗng lắng lại, thẳm sâu với “Còn đó chút hồng phai” để rồi đến đây tất cả như vỡ òa qua hình ảnh người em gái quê hương tìm thấy trong nỗi nhớ thương da diết.


Hương đồng gió nội thành phố tôi yêu

Mặt biển kiêu sa cơn mưa mùa hạ

Đường phố em qua nay bao nắng lạ

Sương mai la đà khi xuân mới qua



Không ồn ào tấp nập, không thơ mộng khói sương, một Tuy Hòa hiện hữu trong ta với tất cả những gì quen mà lạ. Phố biển quê hương mà có đôi khi chính ta phải nhìn lại ngỡ ngàng. Thảng nắng rồi thảng mưa, thoáng bình yên, thoáng êm đềm nhưng vẫn mang trong mình nhiệt huyết sục sôi của một thành phố trẻ. Biển sẽ kể ta nghe quá khứ hào hùng của một thời xưa cũ. Biển cũng sẽ cùng ta chứng kiến những bước vươn mình. Biển sẽ giữ giùm ta chút hương đồng gió nội. Biển sẽ mang trong mình một nỗi nhớ khôn nguôi. Mỗi bước em qua, mỗi bước ta về phố vẫn sẽ thênh thang bao nhiêu nắng lạ. Phố biển hiền hòa cứ mỗi ngày lại vươn mình đón ánh bình minh.


Hôm nào ta về làm chút mưa sa

Gọi nước sông Ba trôi ra biển rộng

Gọi gió thênh thang về trên núi Nhạn

Cho em Tuy Hòa thêm chút mộng mơ


Chưa bao giờ những khao khát trong ta bỏng cháy và thiết tha nhường ấy. Cơn mưa Sài Gòn hay chính bản nhạc vô tình vang vọng ấy đã chạm vào đánh thức lòng ta. Phố biển tuy xa nhưng phố biển cũng gần gũi lắm bởi dường như giữa lòng ta vẫn luôn thức mãi hình ảnh một Tuy Hòa. Ta sẽ về để thêm yêu thêm nhớ, đem chút mưa để dịu bớt cái nắng oi nồng để thấm ướt tâm hồn em gái Tuy Hòa vốn đã nhiều mơ mộng. Ta sẽ về…dẫu chưa phải hôm nay.


Và em có nhớ…những tháng năm xưa ta bên nhau.... của tuổi thơ như qua mau

Còn hoài trong ký ức

Và ta vẫn hát… khúc hát đam mê yêu em…ôi khoảnh khắc xưa chưa phai

Tuy Hòa em có hay



Khúc hát ấy dẫn ta về, thênh thang một con đường hoài niệm. Nơi đó có em, có một Tuy Hòa ta vẫn không phút nào nguôi nhớ. Ta hỏi em hay đang hỏi chính lòng mình. Tuổi thơ ấy qua mau, ta chỉ còn mỗi một Tuy Hòa để mà níu giữ. Tuy Hòa ngày xưa của anh, Tuy Hòa ngày xưa của em và cả một Tuy Hòa giờ đây của chúng mình. Những tháng năm xưa ta bên nhau phải chăng cũng xa lắm mà gần gụi lắm. Chưa bao giờ anh thôi nhớ. Và có lẽ chẳng phút nào em có thể quên. Khoảnh khắc thôi mà đã thành mãi mãi.

Và em có nhớ…và ta vẫn hát…hát cho một Tuy Hòa yêu dấu xa xôi, hát cho một buổi chiều nào ta bất chợt tìm thấy Tuy Hòa, tìm thấy em trong nỗi nhớ.


NHÂN NGUYỄN

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2009

Lời ngỏ...

Lời ngỏ...

CAO VĨ NHÁNH
Chủ nhiệm CLB sáng tác Trẻ Phú Yên

Vi mong mun to nên mt nhp cu gn kết nhng cây bút Tr ca quê hương Phú Yên, CLB sáng tác Tr Phú Yên đã ra đi và nhanh chóng nhn được s hưởng ng nhit tình t phía tt c các bn tr yêu văn thơ. Và mc dù tui đi còn rt tr song CLB đã thc s tr thành mt đa ch tin cy đ các bn không ch chia s nhng sáng tác mi mà còn có th giao lưu hc hi, giúp đ nhau trên con đường văn chương còn rt dài và không ít chông gai phía trước. S ra đi ca trang blog CLB sáng tác Tr cũng không nm ngoài mc đích to ln y. Nhng thành công ca trang blog cho đến hôm nay là công sc đóng góp ca tt c các thành viên và nhng người bn gn bó cùng CLB. Đó chính là nim vui, s đng viên to ln đi vi chúng tôi, nhng người thc hin.


Phát huy nh
ng thành công bước đu y, trang blog CLB sáng tác Tr Phú Yên s không ngng n lc đ t hoàn thin mình vi mong mun thc s tr thành mt din đàn cm nhn và chia s nhng giá tr tinh thn vô giá ca cuc sng và ca văn chương. C th, t hôm nay blog s cho ra đi hai chuyên mc hoàn toàn mi: Cửa s thi caNhp cu âm nhc. Hy vng rng thông qua nhp cu âm nhc và thi ca chúng ta có th tri lòng, s chia đ càng thêm gn bó vi nhau và vi CLB. Âm nhc và thi ca t ngàn xưa đã bi đp bao nhiêu tâm hn bao nhiêu thế h. S là mt nim hnh phúc ln lao nếu như qua nhng chuyên mc này tt c chúng ta có thêm chút gì đó cho hn mình, chp cánh thêm cho nhng sáng tác có th bay cao hơn bay xa hơn trên con đường văn chương ngh thut.


Đ
có th biến nhng kỳ vng ln lao y thành hin thc, blog rt mong nhn được s đóng góp chia s t tt c các bn, nhng thành viên cũng như nhng người bn thân thiết ca CLB và c nhng ai ln đu tiên đến vi blog ca CLB. Bài viết đóng góp xin được gi v theo đa ch: nguyentrannhon@gmail.com.


Chúng tôi r
t mong nhn được s quan tâm hưởng ng nhit tình t tt c các bn. Thân ái !


Bởi vì…

Bởi vì…

ĐINH MINH TOẢN


Bởi vì nhỏ là nàng Bạch Tuyết
Trái tim ta là trái tim màu hồng
Nhỏ ngắm nghía rồi đưa răng nhỏ cắn
Làm ta về “mắc bệnh” vì “vết thương”!

Bởi vì nhỏ là Lọ Lem nhút nhát
Nên đâu dám trò chuyện với người ngoài
Ta là gã con trai xa lạ
Muốn làm quen sợ nhỏ nói “good bye”














Bởi vì nhỏ là cô công chúa “ngố”

Nửa thế gian hóa thân… hoàng tử khờ
Nhưng anh hùng cuối cùng đành thua trận
Vì tính nhỏ thoắt nắng – thoắt mưa!

Bởi vì nhỏ là một cô con gái
Nên tan trường có “vệ sĩ” theo đuôi
Nhỏ dửng dưng ngắm mây trông gió
“Hắn” thở dài, lặng lẽ trách… trời ơi!