Hiển thị các bài đăng có nhãn RƠM VÀNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn RƠM VÀNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2010

Cô nhóc và mùa xuân

Cô nhóc và mùa xuân

VÕ THỊ NGỌC DUYÊN
ĐH Nha Trang



Cô nhóc ngày nào vẫn tết bím hồng đi qua ngõ mùa xuân
Vẫn cầm trên tay những bông cúc vàng như nắng
Chắc Tết này con nhóc vẫn sang thăm mình với màu áo trắng
Cứ làm mình cười ngẩn ngơ…

Hay là tết này mình tặng cô nhóc một bài thơ?
“Đền ơn” ba mươi nào nhóc cũng sang cho mình que kẹo
Năm nay lớn rồi cũng đừng ngại ngùng mặc yếm hồng mà sang nhé nhóc
Bên này vẫn chưa đầy chiếc hộp ngọt mùa xuân…


Mưa phùn rồi ra phố dạo nhóc ơi!
Nhớ cầm ô hồng cho người ta đi ké với
Khoác chiếc khăn len ba mươi rồi nhóc tặng
Thấy lòng mình cứ ngồ ngộ kì ghê…

Và tết này mình đã tặng cô nhóc một bài thơ…

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG

THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG

Hà Kiều My

Bão tan rồi, Phú Yên lại đối mặt với cơn đại hồng thủy.

Sáng nay, mẹ điện vào, bảo: “Nước ngập vô đến sân trước rồi. Quê ta đang oằn mình lên chống lũ con à”. Mình nín thể cầu mong cho nước đừng vô nhà. Tan trường, cùng nhỏ bạn dạo bước trên con đường về kí túc. Mình hỏi gia đình nhỏ đi qua mùa bão, có bị sao không? Nhỏ lặng thinh, chỉ buộc miệng một câu ngắn ngủi: “không liên lạc được”, rồi bỗng dưng nước mắt tuôn trào. Lẳng lặng đi bên nhỏ, mà nghe bước chân mỗi lúc một lỗi nhịp, một nặng nề hơn. Có lẽ lòng ta cũng đang tan nát theo từng giọt nước mắt đang rơi của ai kia. Miền Trung ơi, đèo bồng chi những sóng gió của biển khơi để mỗi mùa mưa về, đôi vai gầy guộc vì sương gió khắc nghiệt lại bần bật run lên những tiếng kêu ai oán? Miền Trung ơi, phải chăng “nợ trời” chưa dứt nên mỗi năm, tháng mười về, lại canh cánh một mối lo bão lũ? Đã từng chứng kiến những cảnh tượng hãi hùng của những cơn bão trước, đã từng chứng kiến cảnh người dân Miền trung đứng trước nhà đối diện mà không sao vào được nhà mình, rồi hình ảnh hàng trăm người khác co cụm trong căn phòng chật chội le lói ánh đèn dầu cầu nguyện bão tan mau...Những hình ảnh về cơn bão lúc có, lúc không, lúc tỏ lúc nhòe hiện ra trên Ti vi cũng chỉ tái hiện được một góc nhỏ trong bức tranh toàn cảnh Miền Trung trong cơn bão dữ.



Hình ảnh tôn bay, cây đổ, nước dâng, nhà tốc mái ... vẫn còn buốt đau và ám ảnh trong lòng người.
Không thể hình dung cảnh tượng người dân bì bõm lội nước trong chính ngôi ngà của mình. Và cả ánh mắt của những em thơ đói lã bên tô mì. Năm nay, miền Trung vẫn đang tất tả dọn dẹp tàn dư “cuộc chơi của ông trời”.

Đã tắt đèn, nằm dài trên sàn, và nghĩ ngợi lung tung. Có lẽ sau những ngày mệt nhoài vì mưa bão, phố nhỏ cũng ngủ rồi. Chỉ có con nước là vẫn thức để ... tiến lên bờ, tràn vào nhà thôi. Miền Trung, những ngày này, phố bỗng là dải lụa mênh mang nước. Miền Trung, vẫn những con phố nhỏ ngổn ngang dây điện đứt, cây đổ, đường dầu tối om, và vắng cả tiếng cười.
Ai cũng nói người miền Trung kiên cường nên rồi mọi chuyện sẽ mau chóng “đâu lại vào đó”, nhưng sao lòng ta vẫn cứ thổn thức lo cho những số phận. Ta vẫn luôn tự hỏi, sau mùa mưa bão, miền Trung sẽ còn lại được bao mái nhà ấm?

Sáng nay, nhỏ bạn gọi điện về nhà vẫn chỉ nghe tiếng tút tút. Nghe nói mấy bữa trước lũ về, có ngôi nhà, buổi tối gia đình còn đầy đủ bên nhau. Sáng ra thấy lênh láng nước, và một ngôi nhà trống trơn, mọi người bị lũ cuốn đi cả rồi. Nghĩ đến mà đắng cả lòng.
Sáng nay, nhỏ bạn mếu máo một hai đòi lên xe về quê. Cũng ra bến xe với nhỏ mà lòng nghẹn đắng. -"Tao phải khóa điện thoại đây. Ngoài đó điện cúp mấy hôm rày, chắc ko sạc pin được. Có gì tao liên lạc. Chuẩn bị vận động bà con cứu trợ cho tao. Nhỏ cười, cái cười chua chát và bước vội lên xe. - Chào nhé, bạn yêu. Tao ko thể về cùng mày được. Về lo được gì cho gia đình, bà con thì gắng lo. M quay đi, nước mắt dàn dụa trên má. Lại điện về cho bố - "Nước vẫn chưa rút con à. Đừơng về nhà nội ngoại, ngập trắng rồi, tắc nghẽn ko đi được. Ngân hàng cũng chưa làm việc nên ko gửi tiền cho con được. Thôi bố con ta cùng chiến đấu vậy". -"Nhà chị bị tốc mái, ba má chưa gửi tiền vô. Đang đói!" (chị Mỹ). "- Chị gọi điện về nhà hỏi thăm chưa? Làm gì mà mấy hôm rày ko gọi gì vậy?" (Huê), "Qua giờ tui ăn mì tôm quá chừng" (Pháp)...Ai cũng như mình cả. Điện thoại cũng hết, mà tiền túi lại không...Thôi thì cùng chịu đừng. Chúng mình cùng chống lũ theo cách sinh viên mọi người nhá.

Hôm qua, ngồi dán mắt lên laptop, năm sáu lần sửa lại cái thư ngỏ và thư kêu gọi ủng hộ đồng bào bị lũ lụt "Vì đất Phú thân yêu". Sáng nay, mắt sưng bụp. Chạy đôn, chạy đáo đi đưa cho mấy bạn trong BLL SVPY để mọi người cùng quyên góp và kêu gọi bạn bè. -"Vẫn chưa liên lạc được chị ạ", -"Hết tiền nhưng đâu dám gọi điện than. Nghe ba mẹ kể: chạy thụt mạng chứ có mang theo được gì nữa. Nước cuốn trôi hết..." Chính cả những thành viên của BLL cũng khốn khó ko gì bằng. Mọi người cùng chung cảnh ngộ mà. Nhưng sẽ cùng cố gắng hết sức mọi người nhỉ.

Mấy hôm trước, ai cũng sôi nổi bàn đủ kế hoạch Tết này về ăn chơi, về thấy Phú Yên thay da đổi thịt và chúng ta có thể tự hào về một thành phố Tuy Hòa đang trỗi dậy, căng tràn sức sống. Nhưng hôm nay, mặt ai cũng :(( "biết bao giờ PY mới được như trước".
Mỗi lần đi học về, chỉ muốn bay thẳng tới cái lap, lật tung mấy trang web xem tình hình bão lũ sao rồi. Biển nước vẫn lênh láng ngập. Những ngôi nhà giờ chỉ còn thấy nóc. Người thì không biết sống chết thế nào nữa. Không lo nhiều cho nhà mình lắm (dù nhà ở gần sông, nhưng trong thành phố, lại ở vùng đất cao nên nước chỉ ngấp ngó ở cửa), chỉ lo người dân mình có đủ kiên cường để vượt qua những tan hoang và đớn đau này. Thương quá miền Trung ơi! "Đưa nhau ta đi về, nơi có hàng dừa xanh, có dòng sông bên lở bên bồi"...câu hát ấy sao giờ hóa thành xa xôi quá đỗi. Qua mùa mưa bão, hàng dữa xanh cũng nằm ngổn ngang bên đường, và dòng sông thì trắng xóa nướ, chẳng còn bên lở bên bồi... Chưa bao giờ thấy lòng buồn và ngổn ngang tâm sự như lúc này. Chẳng thể nào tập trung vào học được khi mà lòng vẫn đăm đăm dõi về miền quê yêu dấu.

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Phố chờ

Phố chờ

NGUYỄN TRẦN NHƠN
ĐH KHXH&NV Tp HCM

Phố sang mùa chầm chậm
Con đường dài heo may
Biết em không về nữa
Nắng cứ chờ… áo bay!

Cút kít… xe đạp nhớ
Tan trường ai đón đưa
Em chở mùa hạ ấy
Xa mãi những ngày xưa.

Cây bàng thu trút lá
Cơn mưa buồn một mình
Mối tình đầu thơ dại
Giờ đã thành lãng quên.

Kỷ niệm rơi trong nhau
Nhặt lại thành nuối tiếc
Con đường nào biền biệt
Khuất cả một mùa yêu…

Quán cóc ngồi ngơ ngẩn
Cà phê tan theo chiều
Thương nhớ nào phai nhạt
Bước anh về hắt hiu

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2009

…Vào đại học

…Vào đại học


NGUYỄN HỮU HÔN



Hình như nơi đó rất vui
Bạn bè tôi lớn lên ai cũng tìm về phố
Những bước chân quê, trụi trần bé nhỏ
Bây giờ rất xa rồi

Bao nhiêu phố phường hỡi thành phố - bạn tôi ơi!
Mà những con đường quê bỗng hóa thành bé nhỏ
Nơi tuổi thơ lớn khôn từ cọng cây lá cỏ
Và những trái tim yêu thương chẳng so sánh bao giờ

Vậy là mai tôi cũng rời xa quê
Bạn sẽ đón tôi bằng mái đầu cháy nắng?
Có cười với tôi nụ cười chân quê và bình lặng?
Như ấu thơ của những cánh diều.

Hay đón tôi bằng một trái tim ngu ngơ
Nơi ngã tư Sài Gòn nồng nàn tuổi trẻ
Dán một tấm bản đồ vào ba lô tôi nhé!
Tìm những con đường rất gần sẽ về quê cũ xa xôi…

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2009

“Vượt vũ môn”

“Vượt vũ môn”


HÀ KIỀU MY
(Trường ĐH Khoa học xã hội –
Nhân văn TP Hồ Chí Minh)

Những ngày cuối tháng sáu, xóm Sửu bỗng rộn ràng không khí đi thi. Người già bảo, chưa có năm nào bọn trẻ trong xóm đi thi đại học đông như năm nay. Tính từ nhà ông Bảy nằm ngoài đường lớn đến nhà cô Năm heo hút sau rặng tre, có đến hơn mươi đứa đậu tú tài, đang chuẩn bị “vượt vũ môn”. Thế là câu chuyện trưa hè của những người phụ nữ rôm rả hơn bởi có thêm chủ đề mới.

Má bán cặp heo để góp tiền cho Sửu thi đại học. Ba cũng gác lại chuyện nương rẫy, vội vàng “xuống núi” để động viên nó đôi lời. Anh Hai đang ở Sài Gòn, tranh thủ mấy ngày hè, đáp chuyến xe đêm để kịp về chở nó đi thi. Trước ngày lên đường, nhà Sửu trở nên nhộn nhịp và ấm áp hẳn. Mâm cơm chiều có nhiều thịt cá hơn ngày thường. Câu chuyện sum vầy của gia đình cũng thật ngọt ngào bởi những tiếng cười và ánh nhìn thân thương.

Má loay hoay dậy từ mờ sáng. Tiếng dép của ba cũng khua lên sau hiên nhà. Có tiếng suỵt rất khẽ: “Mình nhẹ chân thôi cho con nó ngủ”. Và chỉ còn tiếng lửa nổ lốp bốp nảy lên trong tiếng quạt mo rất đều.

Anh Hai chất hành lý lên xe trong khi chờ Sửu thắp nén hương cho ông bà. Thấy em đứng lặng rất lâu nên anh Hai trêu: “Khấn lâu vậy. Ông bà giận, phạt đậu cả ba trường, không đủ tiền khao đâu nhen”.

Má xếp cặp bánh chưng còn nóng hổi vào giỏ. Má dặn: “Đi đường xa có đói, hai đứa lấy ra mà ăn”. Cầm món quà từ tay má, giọng Sửu như nghẹn lại: “Cám ơn ba má. Con sẽ cố gắng”. Ba xoa đầu nó, rồi giục hai anh em đi nhanh kẻo nắng.

Con đường trong xóm bao ngày in dấu chân của Sửu và nhóm bạn, hôm nay trở nên thật đặc biệt. Ai như nhỏ Thắm con cô Năm, thằng Bình con ông Bảy cũng đang túi xách cồng kềnh đi thi đại học. Sửu thấy lòng ấm áp lạ kỳ. Trên hành trình “vượt vũ môn” của Sửu, ngoài những người bạn đồng hành, sau lưng nó còn có ba mẹ, thầy cô... luôn bên cạnh, dõi theo và động viên. Trên những rặng tre và trong mắt Sửu, nắng đã bắt đầu rạng rỡ.

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2009

Áo trắng

Áo trắng




NGUYỄN TRẦN NHƠN
Lớp BC K 08, ĐH KHXH&NV Tp.HCM








Áo trắng ai bay?
Trải nắng vàng qua phố
“Những chiếc giỏ xe”…
Vương vấn nối nhau về

Anh lặng im
Giữ mối tình phượng vĩ
Chiều tan trường thầm đợi bóng ai qua
Nhặt lén một nụ cười đem về đong thương nhớ
Bao nhiêu là bỡ ngỡ
Chưa biết đặt thành tên

Cánh thư đầu tiên
Vô tình…
Ai không nhận
Để yêu thương lặng lẽ ngẩn ngơ buồn

Áo trắng…
Kiêu kì quá
Chẳng chịu hiểu cho nhau
Trang giấy nằm im như hờn dỗi
Mối tình đầu mong manh

Khoảng trời xanh ngan ngát
Anh xa thuở học trò
Tan trường…
Vẫn mãi tìm áo trắng
Giữa biển người lao xao
Cơn mưa những ngày nào
Có còn ướt…mối tình màu phượng
ấy!

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2009

Những mùa thi

Những mùa thi


NGUYỄN HỮU HÔN


Không còn ai đạp chung những vòng xe
Về phía con đường quán cóc
Không còn ai nhớ, và nghe
Về những ngày đi học


Gã con trai hay buồn
Xếp ước mơ để một ngày rong chơi cùng ký ức
Một cuộc hẹn nhau, những mái đầu rối bù, rối ngược

Những cái lắc đầu, mình bận quá, mùa thi
Mang cánh diều chòng chành vác tuổi thơ đi
Với ta bây giờ là đại học
Bây giờ không còn là 12 dại khờ thằng nhóc
Bây giờ là cà phê đêm, là tơi tả học bài…

Thèm một cái choàng vai
Những mùa thi khờ dại
Ước mơ ngờ nghệch biết sẽ là miền xa ngái…



Viết cho học trò năm cuối

Viết cho học trò năm cuối

VÕ THỊ NGỌC DUYÊN

Lũ học trò năm cuối thật là ngoan
Cặm cụi hết mấy mùa thi rồi nhỉ
Có cô bé muốn trở thành thi sĩ
Học xong rồi đi nhặt lá tương tư


Học xong rồi ngồi viết những lá thư
Gửi ai đấy bàn trên hay bàn dưới
Gửi nhanh lên kẻo hạ về tức tưởi
Mưa là thôi ướt áo đấy em à

Mưa mà coi có một kẻ thật thà
Ô của mình cứ nghiêng che người khác
Mưa ồn ào mà có người cứ hát
Bài hát này ai cũng thuộc hết ta?

Là học trò năm cuối sẽ đi xa
Dẫu muốn nói cũng xin người đừng nói
Để lòng mình không bao giờ nhức nhối
Chuyện của mai hãy để đến ngày mai..

Mười hai

Mười hai
NGUYỄN HỮU HÔN


Bỗng dưng thấy mình lớn hơn một chút
Mười hai ơi sao quá đỗi nghi ngờ
Mới ngày nào còn dỗi hờn nghịch ngợm
Có đứa buồn có đứa cũng mộng mơ.

Bỗng dưng thấy mình ngoan hơn một chút
Mười hai vùi đầu vào sách vở lo toan
Ta dậy sớm, chạy đua cùng thời gian đang mỏi mệt
Chỉ tội nhỏ em hai mắt cứ xoe tròn.


Bỗng dưng thấy người ta xinh hơn một chút
Con gái dịu dàng trong mắt những bạn thân
Tóc xù kiếng cận bớt đùa trong giây phút
Lạ nhỉ, mười hai cũng có đứa bần thần.


Nhanh lên chứ giữa mùa thu đến lớp
Mỗi nét chữ hồng là mơ ước em gieo
Gửi những niềm tin vào chân trời rộng mở
Mười hai bắt đầu, thuyền mơ ước buông neo.

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2009

Cô bé không đi hài

Thơ Võ Thị Ngọc Duyên

Võ Thị Ngọc Duyên, cầm tinh con Rồng, hiện đang là sinh viên năm 3 trường ĐH Nha Trang, một trong những gương mặt thơ tiêu biểu hiện nay.

Duyên là cựu học sinh chuyên Văn , trường THPT chuyên Lương Văn Chánh, Phú Yên, từng đoạt giải 3 cuộc thi thơ Bút Mới lần thứ 7 năm 2008 trên Báo Tuổi Trẻ Tp.HCM với bài thơ "Cô bé không đi hài".

Cô bé không đi hài


VÕ THỊ NGỌC DUYÊN

Chào bé con không thích đi hài như cổ tích
Có hao gầy khuất lấp những nẻo đêm?
Lộc cộc một mình những đêm gió trở
Tiếng rao, lạo xạo rơi...

Bàn chân trần thuộc hết cả phố khuya
Lén nghe một cung đàn dang dở
Từng đêm
Dưới ô cửa không màu.

Bàn chân trần vì thương mẹ nay ốm mai đau
Tóc sương chưa đêm nào khuất gió
Một mình mỗi đêm gian khó
Lộc cộc tuổi già tha hương.

Bàn chân trần thơ ấu còn vương
Giẫm lá khô xạc xào qua từng hẻm phố
Nhớ nghe em âm thanh của những mùa lá đổ
Rồi một mai cổ tích sẽ quay về

Anh sẽ mang cho em đôi hài vạn dặm
Và khỏa lấp hết những tháng năm buồn.

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2009

Cà phê hẻm


Nguyễn Hữu Hôn hiện đang là sinh viên năm 4 trường ĐH Công nghệ Bưu chính viễn thông Tp.HCM, một trong những gương mặt thơ tiêu biểu hiện nay.
Hôn là người đầu tiên gây dựng nên Bút nhóm Rơm vàng, vườn ươm thơ văn trẻ nổi tiếng một thời ở Phú Yên.
Cây bút trẻ cựu học sinh chuyên Lý, trường THPT Lương Văn Chánh này đã từng đoạt nhiều giải thưởng thơ trên các báo Thiếu Niên Tiền Phong, Nhi Đồng, Mực Tím, Tài Hoa Trẻ... song đáng chú ý nhất là Giải nhì cuộc thi thơ Bút Mới lần thứ 7 năm 2008 trên Báo Tuổi Trẻ Tp.HCM với bài thơ "Cà phê hẻm".

Cà phê hẻm
NGUYỄN HỮU HÔN

Tôi vẫn hay về quán cà phê cũ

Gió gầy một góc đường

Cà phê hẻm

Ngồi đau những nhớ thương…

Đôi khi bà hỏi tôi sao dạo này không đến

Cái cô kia vẫn có khi vác ba lô giá vẽ ghé về…

Tình trong tay một hôm biến mất

Yêu là những tách cà phê!

Khi đi hoang đâu đó về thăm ngõ

Xoay ly nâu thảng thốt thấy mình gầy…

Bà ạ cô ấy sẽ không về qua nữa

Cháu cũng không vẽ vời, đã cuối mùa heo may…

Đi bao nhiêu giấc mơ là đủ hết buổi chiều

Ngồi bao nhiêu cà phê là thấy lòng lắng lại?

Em chất đầy con hẻm

Không nắm nổi lòng tay…

Bỗng dưng thấy nhớ những con đường của nắng

Bà hết cà phê ngồi kể những chuyện tình…

Thơ Nguyễn Hữu Hôn

Thơ Nguyễn Hữu Hôn

TTO - Một chàng trẻ tuổi, với quần jeans, nhạc rock, cà phê đường phố... Có quan sát, nhiều khi dưới những góc nhìn khá sâu, có suy tư, thậm chí về những vấn đề khá nặng nề... Thế nhưng, dường như chẳng hiểu vì sao, đọc những vần thơ vẫn thấy toát lên một “gam” chung hồn hậu, bình yên, trong trẻo...
Có thể bởi Nguyễn Hữu Hôn mới từ quê về phố, mang sẵn một cái nhìn thơ từ thuở còn ngồi ghế học đường, nay đã lớn thêm lên, cái lớn thêm lên không gượng ép...

Nguyễn Danh Lam

Phố miền Trung

Tất cả các thành phố tốt nhất là ngồi ở buổi chiều
Uống cà phê buổi tối
Trầm mặc những giấc mơ đi về giữa con đường xác xao cỏ rối…
Phố miền trung…

Tất cả những dãy phố đều buồn và mênh mông…
Dù những con đường đi trong lòng thành phố khá ngắn
(Những con đường đi về nơi vui tươi thường dài thẳm)
Tất cả những dãy phố đều rất hiền…

Tốt nhất là nên ngồi ở phố với chiếc quần bạc thếch jeans
Ra đường nửa đêm cũng chẳng ai thèm hỏi
Thế nhưng bao giờ chùn một bàn chân với…
Về thôi và khóc với mặt trời…

Buổi sáng nào đó thức dậy hỏi núi hỏi sông
Hỏi phố cổ, những mùa mưa có bao giờ không thấy lũ
Mặc định mình lớn lên như những mùa ông trời làm trò gào rú…
Buổi chiều có kẻ kết thúc đời mình trên những sân ga…

Những con phố mắt cà phê

Hà Nội phố cà phê nằm trong hẻm
Nhìn ra thấy Hàng Hành hiền lành
Nhìn ra thấy mùa về lạ lẫm…
Mắt cà phê nâu đen trầm ngâm…

Gã miền Nam thích cà phê buổi sáng
Ngồi đếm hôm qua có một hai ba bốn giấc mơ
Mắt cà phê sữa đá
Phố đông vui chẳng để ý mùa về…

Bây giờ thì mình hiểu tại sao những đứa đi bụi hay ngồi cà phê
Cà phê hạt dẻ…
Bây giờ mình cũng biết tại sao những đứa thất tình hay ngồi lặng lẽ…
Cà phê đen không đá đường…

Bây giờ thì mình chẳng biết tại sao không quên buổi chiều vỉa hè Hàn Thuyên…
Giang hồ rủ nhau cà phê như một lời hò hẹn…

Mộ gió…

Có khi mình hỏi tại sao phải xây những ngôi mộ không
Giữ trong kí ức có ngọt ngào hơn một chút?
Có khi mình nghĩ hay là sợ nhớ nhớ quên quên…
Thảng hoặc nhờ gió nhắc?

Tối qua ngồi cà phê với Unlimited rock band,
Những người hát Mộ gió…
Hóa ra là cảm xúc điên khùng từ nỗi đau bão gió
Hồn nhiên…

Hình như là mình quên
Đã chôn 20 năm trong những ngôi mộ gió
Đã lấp ngàn ước mơ trong mặn mòi mùi biển cả…
Thảng hoặc nhớ quên chẳng ai nhắc nổi mình…

Thơ Nguyễn Hữu Hôn

Thơ Nguyễn Hữu Hôn

TTO - Một chàng trẻ tuổi, với quần jeans, nhạc rock, cà phê đường phố... Có quan sát, nhiều khi dưới những góc nhìn khá sâu, có suy tư, thậm chí về những vấn đề khá nặng nề... Thế nhưng, dường như chẳng hiểu vì sao, đọc những vần thơ vẫn thấy toát lên một “gam” chung hồn hậu, bình yên, trong trẻo...
Có thể bởi Nguyễn Hữu Hôn mới từ quê về phố, mang sẵn một cái nhìn thơ từ thuở còn ngồi ghế học đường, nay đã lớn thêm lên, cái lớn thêm lên không gượng ép...
Nguyễn Danh Lam


Phố miền Trung



Tất cả các thành phố tốt nhất là ngồi ở buổi chiều

Uống cà phê buổi tối

Trầm mặc những giấc mơ đi về giữa con đường xác xao cỏ rối…

Phố miền trung…


Tất cả những dãy phố đều buồn và mênh mông…

Dù những con đường đi trong lòng thành phố khá ngắn

(Những con đường đi về nơi vui tươi thường dài thẳm)

Tất cả những dãy phố đều rất hiền…


Tốt nhất là nên ngồi ở phố với chiếc quần bạc thếch jeans

Ra đường nửa đêm cũng chẳng ai thèm hỏi

Thế nhưng bao giờ chùn một bàn chân với…

Về thôi và khóc với mặt trời…


Buổi sáng nào đó thức dậy hỏi núi hỏi sông

Hỏi phố cổ, những mùa mưa có bao giờ không thấy lũ

Mặc định mình lớn lên như những mùa ông trời làm trò gào rú…

Buổi chiều có kẻ kết thúc đời mình trên những sân ga…




Những con phố mắt cà phê


Hà Nội phố cà phê nằm trong hẻm

Nhìn ra thấy Hàng Hành hiền lành

Nhìn ra thấy mùa về lạ lẫm…

Mắt cà phê nâu đen trầm ngâm…


Gã miền Nam thích cà phê buổi sáng

Ngồi đếm hôm qua có một hai ba bốn giấc mơ

Mắt cà phê sữa đá

Phố đông vui chẳng để ý mùa về…


Bây giờ thì mình hiểu tại sao những đứa đi bụi hay ngồi cà phê

Cà phê hạt dẻ…

Bây giờ mình cũng biết tại sao những đứa thất tình hay ngồi lặng lẽ…Cà phê đen không đá đường…


Bây giờ thì mình chẳng biết tại sao không quên buổi chiều vỉa hè Hàn Thuyên…

Giang hồ rủ nhau cà phê như một lời hò hẹn…


Mộ gió…


Có khi mình hỏi tại sao phải xây những ngôi mộ không

Giữ trong kí ức có ngọt ngào hơn một chút?

Có khi mình nghĩ hay là sợ nhớ nhớ quên quên…

Thảng hoặc nhờ gió nhắc?


Tối qua ngồi cà phê với Unlimited rock band,

Những người hát Mộ gió…

Hóa ra là cảm xúc điên khùng từ nỗi đau bão gió

Hồn nhiên…


Hình như là mình quên

Đã chôn 20 năm trong những ngôi mộ gió

Đã lấp ngàn ước mơ trong mặn mòi mùi biển cả…

Thảng hoặc nhớ quên chẳng ai nhắc nổi mình…

Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2009

Cỏ giấy

HÀ KIỀU MY

Cây bút trẻ Hà Kiều My hiện đang là sinh viên năm 2 Khoa Báo chí, Trường ĐH KHXH&NV Tp.HCM, cựu thành viên bút nhóm Rơm Vàng. Cây bút trẻ này bước đầu gặt hái được những thành công đáng kể trên con đường nghệ thuật, đáng chú ý là giải nhì cuộc thi thơ 2008 với bài thơ Gồng gánh trên Tạp chí Văn Nghệ Phú Yên.

Cỏ giấy


HÀ KIỀU MY

ĐH KHXH&NV TP.HCM



Năm ấy, tôi quen hắn khi cùng học thêm môn Toán. Sẽ chẳng có chuyện gì nếu như thầy không cho “bài tập chạy”, nếu như tôi và hắn không lao vào giải Toán thật nhanh để được thầy xướng tên là người thông minh nhất. Cái danh hão ấy không mang lại lợi lộc gì cho chúng tôi nhưng cũng đủ cho tụi bạn tụm năm, tụm bảy xì xầm, ca tụng.

Trong lớp học thêm đó, tôi và hắn luôn luôn là người giải bài tập nhanh và đúng nhất. Nhưng bao giờ, tên hắn cũng được thầy trịnh trọng đặt trước tên tôi ( tức chết đi được), chỉ vì hắn có cách làm bài sáng tạo, không giống ai ( và đương nhiên là hay hơn tôi). Những lúc ấy, hắn thường quay sang phía nhóc bạn bên cạnh, nói thật to, như thể cố tình muốn tôi nghe thấy : “Bọn con gái chỉ có thể đứng thứ 2, sau mày râu chúng mình. Ừ nhỉ?”. Trời ạ, ghét thế cơ chứ. Sao lại có loại người chảnh thế cơ chứ. Thế là, tôi quyết tâm phải cho hắn thấy “uy lực” của phái yếu. Tôi dành nhiều thời gian hơn cho việc tham khảo và tìm cách giải bài tập hay. Liên tiếp những lần sau tên tôi được xướng cùng hàng với tên hắn. Những lúc ấy, tôi quay sang phía nhỏ bạn bên cạnh, nói thật to cố tình để hắn nghe thấy: “Bọn con gái chúng mình mà ra tay, số 2 thành số 1 mấy hồi. Ừ, nhỉ?”. Tôi nói chuyện với nhỏ nhưng cũng không quên liếc xéo để xem phản ứng của hắn. “Trời, nụ cười mới gian xảo làm sao. Hứ!”

Rồi hắn điều tra được nick chat của tôi. Hai đứa vẫn hay “rủa xả” nhau mỗi khi lên mạng. Tôi còn nhớ câu đầu tiên hắn chào tôi qua internet, đó là: “Bà cũng cao tay gớm nhỉ”. -“Xê, cũng tùy người thôi”.

Lần nào tui với hắn cũng tranh luận ác liệt qua những con phím, có khi là một bài toán, một câu văn, hay đại loại là một sự kiện xã hội…Khẩu chiến ròng rã gần một học kì, vậy mà vẫn không phân được thắng bại. Hắn đích thị là sao chổi của tôi mà. Kì thi học kì đến, tôi và hắn đều bận rộn. Lâu không gặp hắn, tự dưng thấy trống trải và nhơ nhớ. Gặp hắn khi kì thi vừa kết thúc, tự dưng tôi muốn giải hòa với hắn, không muốn dùng cái giọng đanh đá khi nói chuyện với hắn nữa.

“Mặt trời mọc đằng Tây hay sao bữa nay bà nữ tính phát sợ vậy?” Không chỉ có hắn, mà chính tôi cũng thấy mình hơi bị kì. Tự nhiên lại thay đổi chóng mặt khi nói chuyện với hắn. Thế là, tôi buộc phải lấy phong độ lại từ những cuộc khẩu chiến với hắn.
Một lần, có tên kia cùng lớp tỏ tình với tôi, tôi hân hoan khoe cho hắn biết. Ai dè, hắn bảo: - Kệ bà! Thấy hắn giận, tự nhiên, tôi thấy sao mà hắn trẻ con và đáng yêu quá.

Hắn hỏi tôi nếu là Mị Nương, tôi sẽ chọn Sơn Tinh hay Thủy Tinh. Hắn hỏi kì quá, thời nào rồi mà lại ví mình như Mị Nương hồi xửa hồi xưa, nhưng tôi cũng trả lời: -Tôi sẽ chọn ai kiếm được cho tôi cỏ bốn lá.

“Yên tâm, không ai rảnh rỗi kiếm cho bà cỏ ba lá huống chi là cỏ bốn lá”. Trời, ăn nói như vậy mà biểu sao không ghét cho được.

Một tuần, hắn không online, và cũng biến mất không đến lớp học thêm. Tôi hơi buồn vì không có ai đua với mình để giải bài tập nhanh của thầy. Chiều thứ hai, tôi đến lớp học sớm hơn mọi ngày. Trong hộc bàn, có một hộp quà màu đỏ của ai đó bỏ quên. Tôi mở ra, ồ, ba bông cỏ bốn lá và hai ông cỏ ba lá (bằng giấy màu), món quà mà tôi hằng mơ ước được sở hữu. Có cả một dòng thư được viết trên nền giấy trắng học trò: “Tôi tìm “quài” mà hông thấy cỏ bốn lá. Thế là đành tỉ mỉ gấp cho bà món quà này. Ba bông cỏ bốn lá tượng trưng cho tình yêu và may mắn. Hai bông cỏ ba lá tượng trưng cho tình bạn. Tôi mong chúng ta sẽ tiến từng nấc thang từ con số 2 lên con số 3. Đồng ý nhé”. Hắn! Đúng là hắn, là nét chữ như gà bới mà thầy vẫn hay chê đây mà. Cầm món quà của hắn trên tay, tôi thấy tim mình bỗng dưng đập loạn nhịp. Có phải nó đang… rung rinh?!