Thứ Năm, 8 tháng 10, 2009

Tình như có như không…

Tình như có như không…

LÊ THỊ BẢO TRÂM

Nhỏ vẫn thường bâng quơ, vẫn thường ngẫm ngợi điều gì, rồi khoé mắt lại đo đỏ và rơm rớm. Nhỏ thấy mình đã lớn nhưng vẫn sao chưa thật sự là người lớn. Cuộc đời vẫn xoay vần, dòng đời vẫn không ngừng chạy, chỉ có nhỏ là dừng lại…

oOo

Bốn năm cho một chuyện tình đơn phương, bốn năm cho một sự chờ đợi mà hắn không biết, bốn năm nhỏ thấy mình đã biết rung động trước một ai đó. Khoảng thời gian đẵng đẵng mà nhỏ luôn chạy theo để tìm một câu trả lời, để rồi một giây phút thôi nhỏ nhận ra bên cạnh mình đã có một người…

Ai bảo tình yêu học trò là ngây thơ, trong sáng, và đẹp nhất của thời học sinh? Sao nhỏ chỉ thấy những khoảng màu đen tối bao trùm lên tình cảm của nhỏ. Lần đầu nhỏ yêu, nhưng lần đầu đã nếm mùi thất bại…

Chỉ là gặp tình cờ, một cái chạm mặt, một ánh nhìn… nhưng nhỏ đã say hắn lắm lắm rồi. Lên lớp Mười, hắn ngồi cùng bàn với nhỏ, nhỏ vui lắm! Cái mặt cứ vênh lên trông ngố lắm í! Ai nhìn vào mà chẳng biết hắn – nhỏ. Niềm vui nhảy nhót trong nhỏ như chợt vớ được chiếc ô giữa cơn mưa chiều.

Ngược lại với tất cử sự mong đợi, hắn luôn tỏ ra thờ ơ với nhỏ. Nhỏ cố tìm một quầng sáng ấm áp trong mắt hắn nhưng chẳng ra, hắn dửng dưng như không. Nhỏ buồn lắm! Nhỏ đứng lên, nhìn thẳng vào mắt hắn, định nói tất cả những điều chất chứa trong lòng cho hắn biết nhưng nhỏ chẳng dám. Nhỏ khựng lại. Nhỏ thấy thất vọng. Bao điều nhỏ muốn bộc bạch lại chấp chới bay mất, tự dưng nhỏ lại hóa thành người vô duyên.

oOo

Nhỏ và N, hai con người, hai người bạn thôi nhưng cứ như là một. Quá thân nhau, thành ra mọi chuyện của nhỏ chẳng là bí mật với N. N có thể đọc hết những điều nhỏ nghĩ. Hai đứa chẳng phải là anh em, chẳng phải là gì cả nhưng khối người hiểu nhầm rồi ngưỡng mộ. Nhỏ chỉ cần hắn quan tâm một tí thôi, hoặc chỉ cần hắn nói không thích, có lẽ nhỏ sẽ thôi… nhưng điều ấy chưa bao giờ là sự thật. Một lần nữa, nhỏ thu hết can đảm để đứng trước mặt hắn mà nói với hắn rằng “Tôi thích bạn”. Chỉ ba từ đơn giản thế thôi nhưng sao khó nói quá. Một lần nữa, kế hoạch thất bại. Lần này nhỏ không thất vọng như lần trước, chỉ có N thất vọng hơn cả nhỏ. N trông chờ điều gì khi chuyện này thành công cơ chứ? Thế ra mỗi khi nhỏ buồn, N ngồi bên nhỏ hàng tiếng đồng hồ, đơn giản chỉ để nghe nhỏ tâm sự thôi sao? Chuyện gì nhỏ nói N đều nhớ hết, N cứ như là chiếc máy ghi âm vậy. Thỉnh thoảng nhỏ nhận thấy đôi mắt N ngập ngừng một điều gì đó một cách chán chường. Một lời khuyên chăng? N vẫn im lặng và trầm ngâm…

oOo

Không biết tự bao giờ, hình bóng hắn dần nhạt nhoà trong tâm trí của nhỏ. Mặc dù hắn ngồi sát bên nhỏ. Và một ai đó đã bước vào trái tim nhỏ… thân quen quá mà cũng xa xôi quá… Phải chăng…? Sao nhỏ càng tiến tới gần thì hình bóng ấy càng nhạt nhoà, hư ảo, như có như không.

oOo

N đã theo gia đình vào thành phố sống, N đã chẳng nói gì với nhỏ, chỉ để lại bức thư nhỏ đang đọc dở…



Phố chờ

Phố chờ

NGUYỄN TRẦN NHƠN
ĐH KHXH&NV Tp HCM

Phố sang mùa chầm chậm
Con đường dài heo may
Biết em không về nữa
Nắng cứ chờ… áo bay!

Cút kít… xe đạp nhớ
Tan trường ai đón đưa
Em chở mùa hạ ấy
Xa mãi những ngày xưa.

Cây bàng thu trút lá
Cơn mưa buồn một mình
Mối tình đầu thơ dại
Giờ đã thành lãng quên.

Kỷ niệm rơi trong nhau
Nhặt lại thành nuối tiếc
Con đường nào biền biệt
Khuất cả một mùa yêu…

Quán cóc ngồi ngơ ngẩn
Cà phê tan theo chiều
Thương nhớ nào phai nhạt
Bước anh về hắt hiu

Tình bóng mây

Tình bóng mây

HUỲNH THỊ NGHĨA
ĐH Phú Yên


Thuở học trò đã đi qua
Còn in kỉ niệm nhạt nhoà khó quên
Nỗi buồn chưa gọi thành tên
Nỗi buồn lai láng bao đêm giận mình.

Ôi! Nhớ quá một mối tình
Cái thời thơ dại vô tình mây trôi!
Anh đi nơi ấy xa rồi
Người thương, ai ngắm mặt trời cùng ai?

Lật trang lưu bút thở dài
Vẫn còn nét chữ mờ phai ít nhiều
Kiếm tìm dòng chữ thương yêu
Anh trao ngày đó buổi chiều mênh mang.

Anh đi còn chiếc lá vàng
Còn bài thơ cũ muộn màng chiều mưa

Những bờ vai yêu thương…

Những bờ vai yêu thương…

CAO THỊ KIM THOA


Ngoại tôi có một thói quen kì lạ, bất cứ đi đâu cũng đều đi bộ, ra chợ mua bó rau, con cá, lên thăm thằng chắt ngoại hay cụ bạn làng trên bị ốm… Ngoại từ chối tất thảy lời đề nghị để con cháu chở đi với một lí do rằng “Tao còn khoẻ thì tụi bay cứ để tao đi bộ, chừng nào tao yếu thì để tụi bay chở đi”. Ngoại tôi năm nay đã gần tám mươi nhưng vẫn nhanh nhẹn, duy chỉ một cái tật là hay nháy mắt. Nhưng kì lạ thay từ hồi có thằng chắt nội, suốt ngày nó theo ngoại rồi bị lây tật của bà cố. Một ngày ngoại tuyên bố: “Từ bữa nay bà cố sẽ không nháy mắt nữa, thằng Tùng cũng phải làm theo nha”. Thế mà một tháng sau hai bà cháu khỏi thật. Sự dẻo dai của ngoại khiến những đứa cháu như tôi thấy cảm kích vô cùng, yêu và kính trọng ngoại hơn bao giờ hết.

Từ nhỏ tôi đã lớn lên trong vòng tay của bà nội. Gia đình nội tôi khi xưa từng là một trong những gia đình danh giá trong làng, ông nội tôi là giáo viên luôn phải đi dạy học xa nhà, cả gia đình gần chục miệng ăn, đều một tay bà tôi chăm lo. Làm hợp tác xã, chạy chợ, vớt củi, buôn gạo… nội tôi làm không trừ một việc nào. Ngay cả khi đã thấp thập cổ lai hy, sống với con cái đã ổn định nội tôi cũng không chịu ngồi yên, lại cặm cụi trồng giàn trầu, nấu nồi nước chè, cất vò rượu, mở một sạp nhỏ trong chợ. Tuổi thơ tôi là những buổi trưa thấp thỏm chờ tiếng hát dân ca trên đài phát thanh vì lúc ấy là lúc nội tôi trở về sau phiên chợ, trong quang gánh thế nào cũng dành dụm cho chị em tôi chút quà bánh. Năm lớp 1 tôi đã chuyển sang ngủ hẳn với nội, những buổi tối mùa hè hai bà cháu nằm ở chiếc trõng tre ngoài hiên,một tay nội phe phẩy chiếc quạt nan, một tay gãi lưng cho tôi. Rồi mỗi ngày dằm, tôi lại lẽo đẽo theo nội lên chùa, cúng bái và chờ được chia lộc. Bố mẹ tôi ngày ấy bận bịu với những chuyến hàng chợ, giao hẳn tôi cho nội. Cũng vì thế mà trong tuổi thơ tôi bóng nội in đậm hơn ai hết.

Mẹ tôi là một người phụ nữ tảo tần và đảm đang. Nhà ngoại nghèo, mẹ tôi chỉ học đến lớp bảy, về làm dâu nhà nội mẹ gần như đảm nhận vai trò của con dâu cả trong đại gia đình. Những buổi chợ lúc nửa đêm chẳng bao giờ cho mẹ được tròn giấc. Về nhà lại tất bật cơm nước, vậy mà chưa bao giờ mẹ làm ai phật ý. Dậy từ nửa khuya, mỗi sáng tinh mơ tôi thức dậy là lúc mẹ trở về, thế mà mỗi buổi đến trường mẹ vẫn chăm chút cho chúng tôi từng chút một, cột cho tôi bím tóc thật xinh mỗi sáng đến trường. Rồi gia đình tôi chuyển đến nơi định cư mới, bắt đầu lại từ đầu quả là không dễ, lại một lần nữa, việc lớn, việc nhỏ mẹ đều chung vai cùng bố gánh vác. Thế nhưng cuộc sống bận rộn chưa bao giờ khiến tình yêu dịu dàng mẹ dành cho gia đình tôi thay đổi. Những ngày nghỉ ngắn ngủi chị em tôi đi học xa trở về, lúc nào nhà cũng rôm rả. Chị em tôi tranh thủ tíu tít với mẹ đủ thứ chuyện, mẹ mỉm cười hưởng ứng và chưa bao giờ quên đưa ra những lời khuyên đầy tâm lí. Vì thế mà giờ đây dù đã đi xa những mỗi khi nghĩ về gia đình tôi lại thấy ấm lòng.

Đâu hẳn chỉ phía sau người đàn ông thành đạt mới có bóng dáng của người phụ nữa. Mà phía sau chính cuộc đời mỗi người đều có bóng dáng của những người phụ nữ giàu đức hy sinh. Bờ vai vững chãi của người cha, người anh trong gia đình đem đến cho ta một chỗ dựa vững chãi, đầy tin tưởng nhưng chính trái tim yêu thương dịu dàng, nhu mì của người phụ nữ mới chính là sức mạnh tạo nên cội nguồn tinh thần vững chắc để mỗi đứa con vin vào.




Nắng tương tư

Nắng tương tư

VÕ NGUYỄN TRÀ NGUYÊN

Tự hỏi hôm nay là tháng mấy
Chàng mưa vắng mặt ở nơi đâu?
Hay đang say nồng bên thi sĩ…
Để nàng nắng đợi mỏi mòn trông!

Và một ngày kia thật lạ lùng
Mưa tạt qua nhà nắng hỏi thăm
Bối rối nàng ta chỉ thẹn thùng
Gửi chói chang vào bóng chiều dìu dịu.

Rồi mất tăm mây đâu còn nữa...
Sao bây giờ nắng lỡ tương tư
Ngày dài cứ mãi dài lênh láng
Nhung nhớ trong mơ, bỗng giật mình?

Thu áo trắng

Thu áo trắng



PHAN MAI THƯ NHÃ


Nhỏ về trong chớm thu lành lạnh, dưới những hạt mưa cuối hạ khi đất trời còn đang ngái ngủ. Lặng yên nhìn chùm hoa đỏ duy nhất còn sót lại trên nhành cây rung rinh, rung rinh rồi… nhẹ hẫng từng cánh rơi về với mẹ đất thân yêu. Và… nhỏ òa khóc. Nhỏ òa khóc trong buổi sớm tinh khôi nhuộm đầy nỗi nhớ. Những giọt nước mắt trong suốt nóng hổi ướt đầy khuôn mặt trắng bệch xinh xắn, ướt cả bàn tay nhỏ nhắn đang cố ghìm tiếng lòng thổn thức và ướt cả những vần thơ còn chưa kịp khô màu mực tím trong tập vở ai.

Thu về bỏ lại những cơn mưa
Bỏ lại ngày xanh, bỏ lại chiều
Đôi mắt tròn to ngơ ngẩn hoài… không hiểu
Bướm phượng hồng gọi lại những ngày xưa.

Nhỏ nhớ bài thơ ấy mình tự làm trong một buổi chiều hạ đầy nắng. Nắng hanh hanh, gắt gắt làm nhỏ thích thú lạ. Nhỏ chống cằm nhìn những chú chuồn chuồn bay lè tè trước mắt đang chơi trò trốn tìm sau bụi cây cảnh của ba. Rì rào… rì rào… gió đưa âm thnah rì rào vào tai nhỏ, hay là tiếng chuồn chuồn đùa giỡn ngoài kia? Bầu trời đang nắng gắt bỗng chuyển sang màu xam xám như chiếc khăn len trong hộc tủ mùa đông của nhỏ. Rồi tí tách, tí tách… “Mưa!?!”, nhỏ hét lên chán nản, xong cơn mưa này có lẽ mùa hạ sẽ đem những nhành phượng theo gió bay về ký ức của nhỏ mất thôi! Nhỏ buồn thiu nhìn mưa rơi… Mùa thu đến rồi… những hạt mưa vẫn rì rào trên lá, nong nóng mùi hơi đất xộc vào mũi nhỏ. Nhẹ nhàng hít sâu rồi nhẹ nhàng mỉm cười: “thơm quá!”. Một hạt mưa vô tình bị gió đánh bật vào mắt nhỏ lành lạnh, nhỏ vội vàng lấy tay dụi vào đôi mắt trong veo ấy rồi ngẩn ngơ nhìn… Mưa gì sao có màu đỏ tươi?!



Nhỏ vẫn nức nở ở cuối con đường ấy. Con đường ban mai giờ đã ngập tràn những bước chân ai ríu rít, những tiếng cười ngớ ngẩn trong veo và những chiếc áo trắng tinh tươm nhuộm sáng cả một khoảng trời nắng đẹp. Nhỏ thèm được chạy ùa vào dòng người nhộn nhịp ấy để được hòa bước chân rộn rã với niềm vui phấn khởi dại khờ, để ngân nga những giai điệu vu vơ, để hì hục chạy theo thằng bạn nghịch ngợm nào đó vừa kéo bím tóc nhỏ và để được một lần nữa hét lên vì cơn mưa cuối hạ vội vàng đi ngang qua thời của nhỏ…



Dòng người vẫn trôi đi vô tình như những gì nhỏ bỏ lỡ. Không một ai dừng chân để tò mò vì sao sinh linh bé bỏng kia lại nấc lên từng hồi nghe thắt lòng như vậy. Không - một - ai. Vì… thật sự chẳng ai có thể nhìn thấy chiếc váy trắng trong suốt hiện diện ở giữa hiện tại thời gian và chẳng ai có thể nghe thấy tiếng thiên thần hét lên giữa cơn mưa thu đang dần kéo đến: “Con muốn trở về!!!”. Lời thiên thần tắt dần trong những hạt mưa đầu tiên, tan vào khoảng không vô định nào đó, man mác, mênh mông… Cuối cùng nhỏ cũng biết mình cần gì để linh hồn được giải thoát. Và bài thơ nhỏ làm lại văng vẳng cất lên đâu đó trong dòng người tấp nập ngoài kia…



Thu về bỏ lại những cơn mưa
Bỏ lại ngày xanh, bỏ lại chiều…

Phôi pha

Phôi pha

LƯU THỊ CẨM HUYÊN

11C, THPT số 1 Mộ Đức, Quảng Ngãi


Sương đỏng đảnh
Đọng trên nhành ướt sũng
Rồi tan nhanh trong màu nắng tinh khôi.

Hoa bung hương
Khoe sắc thắm dịu dàng
Rồi phai nhạt giữa bộn bề cuộc sống.

Mối tình đầu nồng dại, con nít
Cháy bỏng tim non, vụng về, ngốc xít
Rồi cũng vời xa khi tuổi hoa nhè nhẹ lăn vào miền ký ức
Mọi thứ đều mờ nhạt...
Mọi thứ đều phôi pha...

Chiều nay ta la cà quán vắng,
Hụt hẫng bên dời dòng cảm giác yêu đương.
Ánh mắt nào chạm nhau tóe lửa…
Cơn gió hiếm hoi cứa vào nơi có thể
Ta rớt lệ gầy
Phố cười giòn giễu cợt
Ừ, phôi pha... ta về với phôi pha…